Tưởng niệm chị Tâm Liên, Nguyễn thị
Ðoàn,
phu nhân của Thầy Châu trọng Ngô,
Thương kính gửi Thầy.
Tôi gặp chị đôi lần, chưa quen thân với chị, chưa gặp chị lần nào
một mình, phần nhiều hễ gặp, là thấy chị đi với thầy của chúng tôi, thầy Ngô
dạy toán trung học thời đệ nhị ở trường Ðồng Khánh hay thảng hoặc gặp chị họp
đoàn Gia đình Phật tử ở chùa Từ Ðàm, Hồng Ân, Bảo Quốc, Linh Mụ, Diệu Ðế, Vạn
Phước, Từ Hiếu và bao chùa khác ở Huế…hình như nhiều nhất là ở các chùa, sau
này một đôi lần họp bạn cựu nữ sinh Ðồng Khánh. Chỉ gặp thấp thoáng đằng sau
công việc, bên cạnh những rộn ràng hội họp, trong âm vang của chuyện trò, trong
tiếng chuông mõ và lời tụng kinh. Chị ngồi bên Thầy, hình như luôn luôn là như
thế, chị ngồi khép nép một bên, lẩn khuất sau Thầy, đoan trang và khiêm tốn,
không lấn át, không nỗi bật. Trong tất cả những ồn ào rộn rịp, người người cười
cười nói nói tưởng như không dứt, nhưng đến lược quay sang chị, sự náo nhiệt
bỗng ngưng lại vài giây để nhường cho một thoáng lặng yên nhỏ nhẻ. Sự xuất hiện
của chị lần nào cũng như thế: bên cạnh thầy nghiêm nghị và cứng rắn chị như một
giải lụa mềm choàng lên vai êm dịu, một chút chi êm ả để người gặp có thể dừng
lại rồi đi qua mà không vướng mắc. Mũi dọc dừa, đôi mắt hình như mài mại,
thường ngước lên nhanh để cho người khác biết là chị rất chăm chú nghe và thấy
được là đôi mắt nhung, nhưng phần nhiều nhìn xuống nhu mì, vẻ nhìn xuống của
một hoa violette, không phải vì sợ hãi mà vì tính vốn dĩ đơn sơ và trung kiên,
không tranh cãi với bất cứ cái gì khác qua sự xuất hiện của mình, nhưng sự tham
dự với người trong cuộc là một bao dung thơm ngát sẵn lòng đầy ý nghĩa.
Khi chị đứng lên, thoáng ngạc nhiên đến
trước niềm vui gặp được mỹ nhân, ngạc nhiên vì chị nhỏ nhắn khác thường, trong
chiếc áo dài màu lam nhạt, màu áo đi chùa, khuôn mặt đài cát với đầu tóc bối,
khổ người thanh thanh, nước da trắng mịn của gái Huế, dáng đi dịu dàng nhẹ như
tơ, chị vừa là một vẻ đẹp của Huế thời xưa mà vừa có điều chi lạ lùng nơi đó,
có lẽ vì dáng người nhỏ nhắn bé thấp
của chị nên chị khác hơn mọi người, chị nhỏ bé THẤY THƯƠNG! Và nghe như có đôi
chút lưỡng lự trong cái nhìn người đẹp chưa được giải.
Mãi đến hôm nay, nghe tin chị mất, nhớ đến thầy, từ nay gặp thầy
sẽ thiếu một người thương ở bên, thầy chỉ còn một nửa. Trong nỗi nao lòng chới
với, tôi bỗng thấy được sự phân vân của mình mỗi khi gặp chị. Cứ mỗi lần như
thế, tôi mơ hồ hình như đã thấy chị đâu đây, dáng người nhỏ bé giữa những chị
em cao lớn bình thường ấy. Và hôm nay tôi bỗng nhận ra chị thật rõ: mỗi khi chị
đứng lên hay tiến lại bên cạnh thầy như thế, trong vô thức tôi đã mường tượng
chị như một NÀNG ÚT bước ra từ một bông hoa như trong những chuyện cổ tích mà
tôi đã đọc say mê thời nhỏ. Chị là nàng Út giữa nhiều chị em ở trong một vườn
Huế cây cối um tùm, chị không bước ra từ những bông hoa rực rỡ mà từ trong một
búp hoa bí hiền hoà nằm bên cạnh sân, bên bể nước., một búp hoa bí màu vàng nhạc
có cuống xanh núp dưới tàu lá lớn là nhà che mưa nắng. Nàng Út là cô gái ngoan
và hiền trong cả mấy chị em, nàng không phải là người thường, nên nàng nấu ăn
rất giỏi và thêu thùa rất khéo. Nàng Út thương anh học trò nghèo nên ngày ngày
nấu những món ngon nhất cho chàng. Nàng Út rất ngoan Ðạo và thương Phật thương
chùa. Khi nàng làm công quả thì nước trong chùa được đầy, sân trong chùa được
quét sạch mà không ai thấy nàng làm vì nàng quá nhỏ bé như vô hình. Nàng Út lại
rất thương chồng thương con, nàng thường nấu cơm may áo dưới khóm hoa tím bên
cạnh giàn bí, vừa làm vừa hát ru con. Tiếng hát của nàng nhỏ như một mũi kim
khâu, nên người thường không ai nghe được, chỉ có chồng của nàng hiểu được vì
đã nghe bằng con tim… Cho nên nàng là hiện thân của đoan chính và nhu mì không
lên tiếng…
Tôi không biết rõ chị nên không kể được
công đức của chị đối với gia đình, với gia đình Phật tử, đối với trường học đối
với xã hội rõ ràng. Chỉ nói được cảm tưởng mơ hồ khi gặp chị như là Nàng Út
trong chuyện cổ tích của tôi. Chị đã bước ra từ một bông hoa như thế, nay chị
trở về trong ánh sáng đêm trăng Phật Ðản, có lẽ chị đang đi dạo trên hồ sen và
bước sâu vào tận trong đài hoa để ngủ một giấc dài. Nhưng vì nàng Út là
tiên…truyện cổ tích viết như thế…nên nàng sẽ thức dậy.
Thưa Thầy, là tiên thì nàng Út mãi mãi là nàng Út thương chồng và
luôn ở bên cạnh chồng. Nàng Út chỉ đi về trong hoa để tạm thời tránh chút nắng
trần gian quá gay gắt. Và không làm mà vẫn làm như có lần may áo trên tàn lá, không nói mà vẫn nói như hát, những
lời mà con tim thương yêu lắng nghe… Có lẽ lần này nàng Út đi thăm sen nở ở
chốn vô sanh…rồi sẽ trở về ngồi lại bên cạnh thầy như lần đầu mới gặp …
Thưa thầy và thương lạy cô!
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca mâu Ni Phật
Thái Kim Lan
Cựu nữ sinh Ðồng Khánh Huế