Chuyện ngày xưa... nhớ nhớ ...quên quên

             ( Viết tặng Thái Kim Lan và bạn bè thuở học trò)

                                                                                           Quế Chi

 

       Bà con lối xóm - Người đẹp Thượng Tứ ( tiếp tiếp theo )

      

       Chuyện Người  Đẹp Thượng Tứ  chưa đến hồi kết cuộc gay cấn mà tôi đã được bạn bè thuở học trò ưu ái tặng thêm cho một ngoại hiệu sang trọng  nữa ( ngoài hai cái ngoại hiệu ba láp ba xàm) là :" Người Sưu Tập  đồ cổ".

 

       Số là tôi vừa nhận được một cái i meo từ VN của một ông bạn vàng , xỉ vả, đại khái như sau:" Anh Tác giả ơi ! Anh đúng là người sưu tập đồ cổ thứ thiệt . Răng Anh nói kể chuyện người đẹp Thượng Tứ làm tui trông dài cả cổ mà chỉ thấy anh nhắc tới hai bà già thất thập cổ lai hy , người thì chục con e cũng ba bốn chục cháu nội ngoại , kẻ thì sư bà cô đơn trong am thanh cảnh vắng. Rứa thì xóm anh không   O mô dỏ dỏ một chút à ???...."

 

       Ông bạn tôi qúa nóng nảy mà quên rằng thứ nhất là người Việt mình hay người Tàu (?)  có câu "Kính lão đắc thọ" , nói người lớn trước rồi sau mới tới người"dỏ", thư hai là cũng như người ta đi thi Hoa Hậụ người đẹp mô mà được xướng danh trước thì coi như ...buồn năm phút hay là ....buồn muôn thuở.

 

       Nhưng dù chi đi nữa thì tôi cũng xin nhận sự lỡ dại của mình ( không có cái dại nào giống cái dại nào cả ).Tôi đã lỡ chọn một đề mục gay cấn, một  địa hạt mà mình mù tịt ,mình không có tư cách đề cập đến :" Người đẹp Thượng Tứ".Nhưng đã lỡ rồi ,thì thôi cũng đành" nhắm mắt đưa....tay ....gõ gõ ....thử xem người đẹp... thiệt sự la rầy chi không ???".

 

       Có thể nói người nổi danh nhất trong xóm tôi là Ông Đốc ( docteur) Quyến ,tức là Bác sĩ Lê khắc Quyến mà nhà tôi được hân hạnh là láng giềng , nên nói chuyện trong xóm thì không thể không nhắc đến ông Đốc , nhưng đó là chuyện kể saụ Chừ đang nói về người đẹp Thượng Tứ  thì phải nói đến Thanh Túy, Thanh Lô hai cô con gái đầu xinh đẹp của ông, nhưng tiếc thay tôi không biết và nhớ chi hết về 2 cô bạn đồng trang lứa này cả, dù cho cùng sống trong một xóm hơn  20 năm ( 1948-1972 ???). Tôi chỉ còn nhớ một đặc điểm là hai cô luôn mặc áo đầm , Thanh Túy có vẻ khắc khổ nghiêm nghị còn Thanh Lô thì trẻ trung vui tươi hơn, nhưng cả hai đều rất  xinh xắn  và rứa là chấm nhưng chưa hết vì trong gia đình ni có một người rất đẹp, tươi mát ,sinh động , nụ cười như nụ cười Mona Lisa. Đó là Dì Út ...Võ thị Nguyệt...

       Chị Nguyệt , bạn của chị Hoài Nam con bà Tùng Chi ở Kim Long,bạn của chị Hoàng Qùynh Hoa ở đường Âm Hồn ( là chị của Hỷ Nguyên và thằng Thiện bạn tôi).Xin nói thêm về chị Hỷ Nguyên và thằng Thiện bạn tôi một chút cái đã. Năm 1949 khi tôi vào Đồng Niên của Gia Đình Phật Tử Hướng Thiện thì gặp thằng Thiện ,tức sau này là Bác Sĩ Hoàng Thiện Căn, hiện ở đâu đó vùng Thủ Đô Hoa thịnh Đốn , nghe nói hát hay lắm hơn cả ca sĩ chính cống nữạ Bọn nhóc tôi gồm thằng Hoàng Tá Thích, thằng Lê Đình Nghiện, thằng thằng Minh mập em chị Khương ở Âm Hồn..v.v. là Đồng Niên Phật tử thì chị Hỷ Nguyên, chị Qùynh Hoa đã là Thiếu Nữ Phật Tử của GDPT Hướng Thiện . Tình cờ mấy mươi năm sau , tôi lại được  gặp chị Hỷ Nguyên ở Saìgòn vì chồng chị là Phạm Tuân ( cháu của Phạm Quỳnh) cùng ở chung một đơn vị với tôi. Mấy tháng trước ngày 30 tháng tư 75 chúng tôi gặp nhau, ăn cơm với nhau mấy lần rồi một ngày nọ, khi hai vợ chồng tôi ghé nhà thì cửa đóng then cài và hàng xóm cho biết cả nhà  đã về quê thăm ngoại , quê ngoại ở ngoài Huế mà Huế đã mất rồi , sau này mớt biết quê ngoại là Mỹ quốc.

 

       Khi không mà lạc đề, chị Nguyệt lớn hơn tôi độ 4 hay 5 tuổi , rứa thì nay e cũng gần thất thập,cũng là đồ cổ rồi,nhưng trong mấy cuốn Đặc San Khải Định 48-55 thì tôi thấy hình chị và chị Qùynh Hoa vẫn còn tươi tắn  lắm , nụ cười  chẳng khác chi lúc xưạ  Những người đẹp Thượng Tứ mà tôi biết thì có ai dưới  sáu  mươi mô nờ ??? Còn tụi nhóc con khi mình ở  thì đang ngậm  bụ  mạ,day tới day lui ,bọn hắn lớn lên thì mình " chinh chiến miền xa" có biết chi mô  mà kể với lể    ??? Chị Nguyệt là một típ người theo tôi là một người đẹp rất hòa hợp Đông Tây  mỗi lần chị đi ngang qua là thằng nhóc con hàng xóm dõi mắt trông theo cho đến khi bóng hồng khuất nẽọ Theo dõi sách báo có dính dáng đến Huế thì được biết chị Nguyệt đang sống hạnh phúc với ông chồng người khác xứ từ mấy mươi năm ni bên miền Đông nước Cờ Hoa  và chẳng nợ nần chi cả nói theo câu "con là nợ vợ là oan gia".

 

       Cuối cùng , vòng chung kết, người đẹp Thượng Tứ như tôi đã biết chỉ còn có hai người, hai chị em : Mộng Hòa và Mộng Hòan.

       Rất trung thực ,tôi không nhớ là tôi được quen biết với hai chị Mộng Hòa và Mộng Hoàn lúc nào ? Dịp nào ? làm cách răng mà chạy qua bên tê đường , bước chân vô tiệm chụp hình Maria Mộng Hoa được . Vì như các bạn đã biết ,tuy là ở trong xóm nhưng ít ai đến nhà nhau lắm kể cả bạn trai với nhau huống chi là nam nữ thọ thọ bất thân "???

 

        Chị Mộng Hòa  cùng tuổi với tôi, chị Mộng Hòan thì "dỏ " hơn một hai tuổi chi đó.Tiếc rằng thời đi học ,tôi dốt quốc  văn lắm, rất sợ giờ làm luận ,tả cảnh tả người  cho nên  đến giờ ni tôi cũng chỉ  biết viết mấy chữ chị Hòa hiền , đẹp  và hơi nghiêm . Chị Hòan vui, chắc cũng hiền ,còn đẹp thì miễn bàn vì không đẹp mà biết bao nhiêu bạn bè của tôi cũng đến nhà tôi học thi thì ít mà nhìn trộm thì nhiềụ Chị Hòa ăn nói nhỏ nhẹ ,đã đẹp mà lại làm thơ hay nữa nên không biết bao nhiêu người say đắm.

 

       Tôi nhớ mang máng hình như là mùa đông năm 1956 hay 57 tôi được mời tham dự một buổi ăn nửa đêm Giáng Sinh (Réveillon) ,trong đó có đủ mặt anh hào . Nào là Nguyễn văn Xuân , thổi kèn khẩu cầm ( harmonica) rất hay,sau này là Đại Tá Hải quân vùng 1Duyên Hải, Lê Hữu Cương (Cương đen ở đường  Bạch Đằng ) sau này là Thiếu Tá Biệt Động Quân ,Quận Trưởng Củ Chi, chắc là có Tôn Thất Ý và Đinh Trọng Liêm phải không Liêm ??? Vì mấy ông  ni là bạn của ông anh cả Phan Dân Hiệp và chắc là ông mô cũng có ý ngấm nghé hai cô em của bạn mình cả .Chỉ có mình tôi là bạn hàng xóm, không quen với anh Hiệp vì anh Hiệp học trường dòng và thời gian ni đang "tập tu" trong nhà dòng.Sau đêm định mệnh đó là " thằng con nít láng giềng ", thằng con Phật bắt đầu nghiên cứu giáo lý ( Cathéchisme) bằng tiếng latinh, biết đấm ngực hằng đêm theo hai chị :"Méa Culpa,Méa Culpa,Méa maxima Culpa" hay bằng tiếng Pháp "C'est ma faute,c'est ma grande faute" ( Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng ).Hắn còn thuộc nhiều bài Thánh ca tiếng Việt và tiếng Anh nữa mới lạ chơ. Và có một đêm Noel năm nào  thằng láng giềng đi theo gia đình hai chị xuống nhà thờ Trung Bộ dưới Gia Hội và cũng ba láp há miệng ra rước  "Mình Thánh Chúa" vào lòng như các con chiên ngoan đạo khác.Hai ba mùa Giáng sinh trôi qua, những rung động nhẹ nhàng, đầu đời, âm thầm đó không phát ra một tín hiệu gì, nên cũng chẳng có âm ba nào bắt gặp  và mọi chuyện thoảng qua như gió cuốn đi....

 

       Giờ đây ,gần 50 năm qua , ngồi lại viết những giòng hồi ức trung thực này, tôi mỉm cười  một mình với một kỷ niệm đẹp. 

        

Lời Tòa sạn:

 

 Anh Định ơi:

Đọc truyện của anh tôi rất hồi hộp, vì không biết đọan cuối sẽ ra sao. Tôi chắc là các người đẹp Thượng tứ nhỏ và lớn đều hồi hộp cả chỉ mong mình được tai qua nạn khỏi không bị “Mao tôn cương” HĐĐ bình loạn !!!  Phải không?

 

Bổ túc cho anh: Tuần rồi đi ăn đám cưới tại Houston,   lần đầu tiên tôi đươc diện kiến một người đẹp Thượng Tứ của anh: Chị Lê Khắc Thanh Túy và phu quân.  Anh có biết là chị Túy đã lviết nhiều nhạc và có một CD nhạc về Huế rất dể thương., do sư trùng  hợp này. Tôi sẽ giới thiệu 1 bản nhạc của chị Thanh Túy làm nhạc nền cho mẫu ký sự chấm dứt quá sớm hôm nay:  Bài Hỏi Em do Như Mai trình bày

 

Lời Tác Giả  

                       Thie^.p va` ca'c ba.n tha^n,
       Co' the^? no'i trong loa.t ba`i  ma` mi`nh vie^'t cho ca'c ba.n ddo.c cho vui thi` ma^'y ca'i ddoa.n Ngu*o*`i DDe.p Thu*o*.ng Tu*' la` nhu*~ng ddo.an ddo^'i vo*'i mi`nh kho' vie^'t nha^'t. Vi` nhu* Thie^.p va` ca'c ba.n bie^'t ro^`i ti'nh mi`nh ruo^.t ngu*.a,co' chi noa'i na^'y, bie^'t chi vie^'t na^'y cho* kho^ng thi'ch hu* ca^'u hay tu*o*?ng tu*o*.ng  vi` ru*'a cho ne^n mi`nh kho^ng the^? na`o vie^'t tie^?u thuye^'t ddu*o*.c. Ma` vie^'t chuye^.n tha^.t thi` la.i bi. ra`ng buo^.c bo*?i thu*.c te^' ddo*`i so^'ng, lie^n he^. xa~ ho^.i... Co' ddie^`u ne^n vie^'t va` co' ddie^`u kho^ng ne^n vie^'t  vi` so*. co' ha.i cho ngu*o*`i kha'c. La^'y mo^.t thi' du. cu. the^? trong ba`i ..... " co^ em ho. la^`m lo*~ mang thai lu'c 17,18 tuo^?i" thi` cu~ng chi? ddu*o*.c phe'p no'i chu*`ng ddo' tho^i, chu*' ne^'u mi`nh vie^'t tie^?u thuye^'t thi` mi`nh co' the^? vie^'t ra ddu*o*.c ca? tra(m trang ca'i mo^'i ti`nh con ni't- ngu*o*`i lo*'n na`y vo*'i ddu? ca? hi? no^. a'i o^', ddo*'n ddau, ke^? ca? ca'i ddau dda^`u ddo*`i con ga'i.
       Tho^i ! ngu*o*`i dde.p Thu*o*.ng Tu*' chu*`ng no*' la` vu*`a ro^`i, vie^'t nhie^`u vo*. la . DDe^? ke^? chuye^.n mari se^'n, mari  pho^ng te^n co' vui ho*n kho^ng ???
Tha^n me^'n,
DDi.nh