Chuyện ngày Xưa... Nhớ nhớ...quên quên

                           

 Chị Khóa  -   Mệ tôi  -  Quán cơm không tên

 

 

 

Quế Chi

 

             Người miền Bắc thường gọi cha mẹ của ông bà thân sinh ra mình là Ông Nội- Bà Nội, Ông ngoại-Bà ngoại, người Huế thì gọi là Ôn Mệ Nội -Ôn Mệ Ngoại, và người Nam, ngắn gọn hơn nhưng không kém phần trìu mến  Nội và Ngoại ( phát âm là Goại).Tui là người Huế, tui gọi theo kiểu Huế của tui . cho tui làm đày theo kiểu Huế như rứa một chút.

 

             Mệ nội tôi mất cách đây 10  năm khi vưà đúng 99 tuổi ( 1896-1995), ở xa quê hương hơn nửa vòng trái đất , không cách chi về thọ tang được, tôi cứ ân hận mãị Nhớ vô cùng khuôn mặt tròn trịa, phúc hậu, cùng tiếng cười dòn tan , tiếng nói rang rảng của Mệ và nhất là tính thiệt thà và tấm lòng  thương người của Mệ đối với mọi người có duyên gặp gỡ, đặc biệt  đối với những người nghèo khó. Vì rứa khi còn sống hay khi đã về với Phật, ai ai cũng thương qúy mệ dù quen biết đã lâu hay mới gặp một lần.

 

             Góp nhặt những lời kể lại của Ba Mạ tôi, hay đôi lần do chính Mệ nói ra thì Mệ tôi là một cô gái làng quê miệt Chợ Cống đi về.Có lẽ rất xinh đẹp nên mới khiến Anh Khoá xóm Hà Dương làng Kim Long để ý yêu thương    sau đó trở thành Chị Khóa, một danh xưng mà Mệ tôi rất ưng ý, rất sung sướng khi tình cờ được những người quen biết cũ gọi...

 

             Ôn Nội tôi là một Khóa Sinh muôn năm có nghĩa là nhiều lần lều chỏng về Kinh ứng thí mà chưa bao giờ được vinh quy bái tổ. Thế nên suốt đời là một Anh Khóa phong lưu hưởng thú thanh nhàn , cũng cầm kỳ thi họa như người xưa nhưng có lẽ cũng không thiếu những thú ăn chơi mới như  rươu trà , bài bạc ( tài bàn, kiệu,xóc dĩav.v), và ắt hẳn là không thiếu vắng mục .... đàn bà.Tất cả gánh nặng gia đình dồn lên trên vai người vợ trẻ, sớm hôm xuôi ngược, "bến vắng đò đông " để nuôi nấng một đàn 4 con dại  là ba tôi ,chú tôi và hai bà O ruột của tôi  cùng  một ông chồng chẳng khác Tú Xương là baọ

 

             Từ chợ Kim Long, sáng sáng quảy quang gánh ,triêng gióng theo chị em lối xóm  lên đò ngược bến Tuần-Bãng Lãng mua chè tàu về cắt tỉa, xếp gọn lại từng bó nhỏ cột bằng lạt tre, rồi lại lên đò xuôi về chợ Đông Ba bán kiếm tiền đong gạo, nhiều lúc ế ẩm  phải xuống tận chợ Bao Vinh nữa.  Mệ tôi hiền đến nổi  ai nói xỏ, nói xiên , thậm chí mắng chửi mệ tôi cũng làm thinh hoặc cười trừ ( giả lả cho qua).Có thể nói là suốt đời không làm mất lòng ai cả. Sau này khi đã lớn khôn đôi lúc tôi thấy mệ vì qúa thiệt thà bị người ta ăn hiếp, người ta lừa gạt  bị con dâu là mạ tôi cằn nhằn mà mệ tôi cũng chỉ cười hiền, nụ cười Di Lặc..

 

             Lặn lội nuôi chồng nuôi con không qủan công lao, không ngại mưa nắng và một lòng thương yêu tuân phục chồng .Có lần Ôn Nội tôi dẫn về nhà một bà rồi bắt mệ tôi cơm đưa nước rướccho cả  hai người. Đến khi hai người dắt nhau đi thì mệ tôi mới vào buồng trong ngôì thấm nước mắt. Ôn Nội tôi có một bà chị lấy chồng làm một chức quan nhỏ trong Triều nhưng cũng đã bỏ bê bà . Có một số vốn Bà chị của Ôn tôi thuê một căn phố gần cửa Thượng Tứ để buôn bán tìm kế mưu sinh.Vì Ôn tôi mất sớm, thấy hoàn cảnh khó khăn của đứa em dâu tội nghiệp với  bốn đứa con còn thơ dại, bà chị của Ôn Nội  tôi  mới đem mệ tôi và các cháu về Thượng Tứ. Bà cho tiền  thuê  một căn phố nhỏ gần đó ,mở một quán cơm nhà nghèo , bán cho dân lao đông, cho phu xe kéo, cho những người đi khuân vác nặng.  hoặc cho những thầy thư ký nghèo....v.v

 

.Nói là qúan cơm nhưng thực ra là chỉ hai ba cái bàn gỗ tạp xiêu vẹo,năm ba cái ghế đủ kiểu góp nhặt đâu đó  và một nồi cơm, một trách cá bống kho khô, hay một trách cá cơm cá cấn cá mại kho mặn với ớt thiệt caỵ. Bữa mô sang lắm thì mới có cá sòng cá ngừ kho nước hay cá nục chuối kho với thơm hay xơ mít, chứ thường thường thì có thêm món dưa môn kho mặn hay mắm ruốc kho  thôị Khi nghe kể tôi buột miệng hỏi :" Rứa thì qúan cơm mà không bán thịt thà chi hết à ???" Mệ tôi nói thời buổi nớ làm chi mà được ăn thịt, tiền mô mà mua với bán. Thịt thà chỉ có các nhà giàu có và các chức quan quyền ăn, còn nhà nghèo chủ yếu có gạo mà ăn đã là qúy , còn thức ăn là phụ mà thôị

 

             Người lao động nghèo mà có một tô cơm với cá như mạ với con rồi, ăn   xong , súc miệng bằng một đọi nước chè xanh nấu với gừng cay thơm miệng thì còn mơ ước chi hơn ? Thấy mấy  anh, mấy chú kéo xe kéo ăn không đủ no vì không có đủ tiền trả, mệ tôi thường múc thêm cơm cháy không tính thêm tiền hoặc nén chặc cho cơm nhiều hơn ; thỉnh thoảng lại nhét vào bên dưới đáy tô một  hai con cá nhỏ . Mấy anh, mấy chú biết tấm lòng của mệ tôi cảm động lắm nhiều khi rơi nước mắt . Rứa rồi một đồn mười, qúan cơm không tên của mệ tôi càng ngày càng đông khách, nhưng có lần bị bà cô tôi bắt gặp và xán cho mệ tôi mấy cái bạt tai chúi mũi chúi láị.  Bà cô nghi mệ tôi còn trẻ, chồng chết sớm , mê trai nên cho họ ăn nhiều mà không lấy tiền, mệ tôi vừa khóc vừa giải bày là thấy họ ít tiền , ăn không đủ no, không có sức đi kéo xe, vác gạo nên cho họ thêm một tí, chứ còn mấy người khá giả, mấy thầy thông thầy ký thì mệ tôi mô có dám cho thêm  ??? Về sau này, sau nhiều ngày bí mật theo dõi và hỏi han, biết được sự thật như lời mệ tôi nói, bà càng thương em dâu của mình hơn.

 

             Trong khoảng thời gian này, ba tôi đã đậu được cái bằng Ri Me ( Primaire ) mà nhà nghèo không có tiền học cao hơn nên mệ tôi gửi cho đi học nghề thợ may áo quần Tây với một người bà con trên làng. Nhưng có lẽ không phù hợp với khả năng và sở thích nên ba tôi ở nhà phụ giúp mệ tôi phát triển Qúan cơm nhà nghèo không tên cho đến khi cưới vợ thì mệ tôi giao hẳn cho hai vợ chồng trẻ làm chủ và mệ tôi chỉ giữ nhiệm vụ đi chợ và đến năm 1946-1947 thì qúan cơm không tên trở thành qúan ăn Lạc Thành tồn tại gần 30 năm.

 

       Mệ tôi không biết chữ Hán , chữ Quốc Ngữ cũng mù tịt nhưng có điều lạ là mệ tui thuộc nằm lòng không biết bao nhiêu câu ca dao tục ngữ, phương ngôn, cách ngôn hay câu hò ,vè hoặc câu đối.v.v Và một điều đặc biệt nữa là tùy từng trường hợp mệ tui đã đọc ra ngay câu ca dao hay hò vè thích hợp cho từng người, từng hoàn cảnh rất chính xác. Ông anh đầu của tui 8 tuổi ,rất hiền lành, chậm chạp, tui 7 tuổi rất lanh... chanh mà lại học cùng một lớp nên tôi có phần hơi lấn lướt ông anh, dễ sinh ra cải vả , gây gổ.Mệ tôi thấy rứa thì la lên :" Nì ! hai cái thằng ni ! đồ không biết xấu hổ, anh em ruột thịt mà cứ gây gổ nhau cả ngàỵ Mấy đứa bây không nghe người ta noái à :

             "  Khôn ngoan đối đáp người ngoài,

                Gà cùng một mẹ, chớ hoài đá nhaụ"

 

             Như có một lần nghe tin một anh Thiếu Úy, bạn tôi , lấy vợ là một người đẹp bán kim chỉ ở chợ Đông Ba và một ông anh con ông cậu tôi đi hỏi vợ là một cô gái bán thịt bò ở chợ An Cựu thì mệ tôi khen ngay  là mấy anh chị nớ "khun "qúa, giỏi qúa ! Ôn Mệ mình noái không sai chút mô cả:

             " Trai khôn tìm vợ chợ đông

                Gái khôn tìm chồng giữa chốn ba quân..."

 

             Mệ thường dăn dò bọn con cháu ham chơi  như tôi là :

             "  Cờ bạc là bác thằng bần,   

                Cửa nhà bán hết mang thân vào cùm...,"

Noái thì noái rứa chơ mệ tôi cũng chỉ ham mê một thú vui là ....đánh bài xì lát ( người Nam gọi là Già Dách) và cũng chỉ biết một thứ bài này và "Bài Tới "   mà thôị Tết mô cũng đánh với cháu chắt và khi mô cũng thuạ Cứ mỗi lần bài bị bù ( oát), người ta chưa khui là mệ đã liệng bài lật ngữa ra, chịu thua vừa cười ha hả ,vừa chưởi :

             "Mụ cô mấy con ngựa Thượng Tứ,  rượng chi mà rượng vô hậu,cứ mới 12, 13 , 14 tuổi là đã lấy Tây" .

               Vì bài xì lát lớn nhất là 21 nút, con Tây ,Đầm,Bồi là 10 nút ( nói chung là Tây) Hai con bài của mình đã 12, 13 hay 15 mà bắt con Tây là 25 là bù là thua tiền. Nhưng chưởi thì chưởi mà cứ thủng thỉnh moi trong  năm ba lớp áo,lấy tiền ra chung rồi noái :" Thôi thì cứ coi như lì xì cho tụi bây thêm .... một lần Tết nữa...."........

 

 

 

 

Trích E Mail thân hữu:

                         Thie^.p, Da^,t va` ca'c ba.n tha^n ,
       Nhu* mi`nh dda~ ba^.t mi',  mi`nh ddang co^' nho*' dde^? ke^? la.i cho ca'c ba.n nghe  :" Chuye^.n nga`y xu*a ...nho*' nho*' que^n que^n"  va` dda^y la` mo^.t va`i ddo.an .Ca'c ba.n ddo.c ,cho y' kie^'n co' ne^n  ke^? tie^'p hay tho^i.
Chu? ye^'u la` vie^'t cho ca'c ba.n ddo.c cho vui chu*' kho^ng pha?i ho^`i ky' ho^`i kie^'c dde^? ra sa'ch ra sie^'t chi he^'t.Ngu*o*`i tha^.t ,chuye^.n tha^.t, te^n tha^.t....ngu*o*`i rong cho*i co~i kha'c dda~ nhie^`u ,nhu*ng ngu*o*`i co`n so^'ng cu~ng la('m , ne^'u ai co' ddu*o*.c hay bi. nha('c dde^'n ma` co' ddie^`u chi kho^ng chi'nh xa'c thi` mi`nh sa(~n sa`ng ddi'nh chi'nh va` nha^.n lo^~i  vi` chuye^.n dda~ ho*n 50 na(m qua ne^n tri' nho*' nha.t nhoa` chu*' mi`nh kho^ng he^` co' ha^.u y' chi he^'t.Mi`nh nho*' chi vie^'t na^'y,tu*`ng ddo.an ro^`i sau na^`y sa('p xe^'p la.i theo thu*' tu*.tho*`i gian chuye^.n trong Xo'm Thu*o*.ng Tu*'- Xo'm Bo*` Ho^` - Xo'm Ha^.u Bo^? nhu*~ng na(m 1950....

 

                       Da^.t Thu?y va` ca'c ba.n tha^n,
       DDu'ng nhu* Thu?y no'i, ba`i co`n nhie^`u lo^~i chi'nh ta? ,mo^.t pha^`n vi` mi`nh vie^'t mau qu'a ,vie^'t xong tre^n ma'y la` ba^'m Send cho Da^.t ngay ,ne^n sau khi ddo.c la.i thi` tha^'y sai so't ra^'t nhie^`u. Ma^'y lo^~i chi'nh ta? tie^'ng Pha'p, mi`nh tha^'y cu~ng cha(?ng su*?a ddu*o*.c . Ngay nhu* chu*~ Vie^.t co' ca^u cu~ng co`n thie^'u mo^.t va`i chu*~ ne^n ho*i thie^'u nghi~a va` la`m cho nhi.p ddie^.u ca^u va(n ho*i hu.t ha^?ng. Vi' du. Trong Ca^u.......me. to^i ra^'t thu*o*ng con va` ga(.p tho*`i la`m a(n kha^'m kha'  nhu*ng dda'nh ma'y vo^.i tha`nh ra thie^'u chu*~ con va` ga(.p tho*`i....Ro^`i Da^.t chuye^?n sang unicode ,ca'c da^'u ho?i la.i ra da^'u sa('.Cha('c ca'c ba.n dda~ tha^'y, nho*` Thu?y coi la.i du`m, go'p y' su*?a hay tha(?ng tay so^? toe.t nhu*~ng ca^u, nhu*~ng chu*~ do*?, sai, vo^ nghi~a cu~ng ddu*o*.c, kho^ng he^` chi.
Tha^n,
DDi.nh
Tha^n me^'n,
       DDi.nh

 

Dinh oi,

Doc but ky cua Dinh, viet ve Ba Me^., da~ qua' . Viet nhu the nay la hap dan lam, khong can van chuong sao ngu. Loi ke chuyen chan that, loi cuon. Minh vua doc, vua thich thu nghi den nhung ba Me^. ngay xua. Cac ba` that la gioi. Khong ai viet lai chuyen cac ba`, thi doi sau chac khong ai biet cai gioi cua cac ba xua. Doc ma thuong tam long nhan hau cua Ba Noi qua.  Viet tiep di Dinh oi. Viet den dau, goi cho minh doc den do keo nong ruot lam.

Co' doan sau nay chua duoc ro lam : " nhu*ng co' la^`n bi. ba` to^i ba('t ga(.p va` xa'n cho me^. to^i ma^'y ca'i ba.t tai chu'i mu~i chu'i la'i.Ba` nghi me^. to^i co`n tre?, cho^`ng che^'t so*'m , me^ trai ne^n cho ho. a(n nhie^`u ma` kho^ng la^'y tie^`n, me^. to^i vu*`a kho'c vu*`a gia?i ba`y la` tha^'y ho. i't tie^`n , a(n kho^ng ddu? no, " Doc den day, minh khong biet ba nao bat gap, phai doc lai, va doa'n ra la BA` Co^, vay co le Dinh them chu CO^ cho doc gia biet la ba chi chong.

Cu viet di . Nhung but ky nhu the nay, minh thuong xem nhu la LICH SU dan gian. Quy hon lich su chep ve cac trieu dai vua chua, cac tran danh nhau. Lich su dan gian, cho thay cuoc song cua tung thoi dai, va sinh hoat cua con nguoi trong thoi do,va cho cac the he con chau ve sau, thay duoc hinh anh doi song cua nguoi xua.

Minh dang cho doc them day.

Than

NT

 

 

Ni Anh Dinh, tui thiet su khoc khi doc ngang cai doan ca cai luong va mieng thi lam nham ca ngon lanh! Rua la hoi do ba tui bat chuoc "anh" Lac Thanh mo tiem ban phone tan nhac cai luong? Tui cung moi tay khi ra dung quay dia cho khach hang toi nghe chon mua dia hat!

Rung rung le khoc thuong thoi di vang,

Hue xa roi, Thuong Tu nhat nhoa tro^ng...

Tui- Con coc cam khai-