Tiệm ăn Lạc Thành  - Lời Mạ dặn

(tiếp theo)

 

 

Quế Chi

 

 

        Xuất thân từ những gia đình nghèo khó, nhưng ba mạ tôi lại rất hào phóng , không xem tiền bạc là trên hết, luôn luôn làm việc thiện giúp người nghèo khó rủi ro, luôn luôn dạy con cái những điều hay lẽ phải,sống cho mình nhưng cũng luôn nghĩ về người khác.Chịu bị lừa lọc chứ không bao giờ gạt gẫm người khác. Có một lần ,tuy còn nhỏ (năm đó tôi vào khoảng 8,9 tuổi) nhưng còn nhớ rất rõ là một bà bạn của mạ tôi đi buôn chuyến. Bà buôn đủ thứ trên đời, từ đồ dùng hay thực phẩm  , thứ chi mà có lời là bà đều buôn về bán cho tiệm ăn của ba mạ tôị Lần đó bà mang đến cho mạ tôi mươi thùng nước mắm đựng trong mấy thùng thiếc  vuông vức nguyên là những thùng dầu hỏa, mạ tôi vì lu bu vội vàng không kiểm tra kỷ mà chỉ nói chị để đó cho em rồi trả tiền . Năm thùng đầu là nước mắm thiệt và năm thùng sau là nước lạnh ....hòa muối.   Bà biến đi đâu mất, nửa tháng sau gặp lại,mạ tôi chưa kịp than phiền chi thì bà đã bù lu bù loa khóc là đi buôn bị người ta lừa hết vốn làm ăn nuôi con, chẳng biết thiệt hư ,mạ tôi lại vội vã an ủi và dúi vào túi áo bà một số tiền làm vốn để đi buôn chuyến khác. Khi nghe mạ tôi kể chuyện ,ba tôi tỏ ý nghi ngờ thì mạ tôi cười hiền hòa:" Em cũng có nghi trong bụng, nhưng chị khóc như mưa và thề thốt đủ điều. Thôi ai gian dối thì có tội với Trời Đất"...

 

       Thú thật tôi không còn nhớ chính xác năm tháng, năm 1950 hay 1951 (?) nhưng chắc là một ngày gần cuối năm, ông Đại Úy  Nguyễn Ngọc Lễ (Chỉ Huy Trưởng Việt Binh Đòan - Sở Chỉ Huy ở trong  Trường Quốc Tử Giám) mà sau này lên đến chức Trung Tướng thời ông Tổng Thống Ngô Đình Diệm,  mà tôi đã có dịp nhắc đến khi ba tôi mua chiếc xe hơi Peugeot 203, đi bộ ngang qua  tiệm ăn. Tình cờ gặp ba tôi, ông chào hỏi tử tế, khi chia tay ông nói :

 

         " Anh Lạc Thành , gần Tết rồi, có nhân viên nào trong đơn vị tôi ra đây ăn  rồi ký sổ, mắc nợ anh chị không trả thì đưa danh sách cho tôi, tôi trừ thẳng lương trả cho anh chị"

       Ba tôi rối rít cám ơn lòng tốt của ông Quan ba và vừa cười vừa nói là họ trả hết rồi. Thiệt ra trừ ông Quan Ba Nguyễn ngọc Lễ, Chỉ Huy Trưởng, và ông Quan Hai Trần Nguyên An, Chỉ Huy Phó, và một số rất ít ra, thì e rằng hầu hết  nhân viên đều có tên trong " sổ phong thần nợ nần " của ba mạ tôi.  Nói là sổ nhưng thực ra chỉ là một cây kim sắt dài, đóng trên một tấm gỗ nhỏ vuông vức đặt trên quầy tính tiền.Khách hàng quen biết ở trong các cơ quan hành chánh, quân sự hồi đó đến ăn uống xong ,nếu không trả tiền mặt ngay thì ký tên vào một tờ giấy nhỏ như cái biên lai , tiếng  Tây gọi là Bon Pour ,rồi găm vào cọng sắt trên bàn.Cuối ngày ba  mạ tôi lại bỏ vào cái hộp và cất kỷ để cuối tháng, tức tới kỳ lãnh lương, cọng sổ  để khách  đến biết nợ mấy mà trả... Thời đó tuy cũng là thời chiến tranh nhưng người tốt ,người tử tế đàng hoàng cũng rất nhiều, cứ vừa lãnh lương xong là mang tiền ra cửa Thượng Tứ để trả nợ ngay,rồi lại tiếp tục ký sổ tháng mới.  Rất ít người qụyt nợ,không trả tiền, tuy nhiên thỉnh thoảng cũng có vài người cố tình không trả vì ỷ mình có chức quyền, cho là bọn dân đen phải phục vụ cho mình không hết, mà cho dù mình không trả nợ thì coi thử tụi hắn dám làm chi được mình ??? Còn có một số khác thì vì bị thuyên chuyển đi xa nên cũng làm lơ luôn cho khỏe. Ba Mạ tô i cứ  đến cuối năm là đem cả hộp đầy giấy Bon Pour đó ra đọc rồi.... đốt thành tro than xóa sổ nợ... đờị Tôi thường nghe Ba Mạ tôi nói với nhau rằng :" Thôi ! cũng xin cảm tạ ơn  Trời Phật cho mình có ngày hôm nay là được rồị Họ không trả nổi nợ là vì họ gặp hoàn cảnh khó khăn ngặt nghèo sao đó. Thôi mình  xóa để đức cho con, biết đâu sau ni con cái mình được hưởng !".

 

             Những năm tháng về sau,biết bao biến cố lớn lao ,dữ dội, dồn dập xảy ra  cho đất nước. Nào là cuộc di cư vĩ đại từ Bắ c vào Nam của gần một triệu đồng bào miền Bắc vỹ tuyến 17,rồi biến cố Phật Giáo năm 1963 chống ông Diệm, cuộc vận động  của Phật Giáo đòi Dân chủ chống độc tài Quân Phiệt 1966,biến cố Tết Mậu Thân, Mùa hè đỏ lửa  1972 và cuối cùng là ngày 30 tháng  4 năm 1975: lịch sử sang một trang mớị

 

             Sau khi Mỹ đổ quân vào miền Nam 1965, rồi vụ Phật Giáo Miền Trung 1966, tình hình chiến sự trở nên sôi động, đời sống khó khăn, bán  buôn ế ẩm, gia đình bị xáo trộn vì thanh niên thôn quê, học sinh ,sinh viên ,công tư chức thành thị( chồng cha hay con trai) kẻ tình nguyện , người bị động viên đi lính ra tiền tuyến với hy vọng giữ miền Nam khỏi bị nhuộm đỏ. Thế rồi, lính tráng từ chiến trường trở về, có một số bất mãn hoặc ít học, thiếu căn bản đạo đức, thường trở nên kiêu binh phá phách hay sách nhiểu dân lành  tội ở thành phố : cướp giựt, bắn lộn, vì màu áo này và sắc áo khác, đốt chợ Đông Ba.v.v.

 

       Ngay như trường hợp gia đình tôi , những năm sôi động đó anh Đàng tôi là một sĩ quan Cảnh Sát ở Vùng I ( Đà Nẳng), chú Xứng em tôi là một Sĩ Quan Đại Đội Trưởng Đại đội Trinh Sát của Sư Đoàn 2 ở Quảng Ngãi  và tôi là một Sĩ Quan Đại Đội Trưởng một Đại Đội Tác chiến của  Sư Đoàn 23 BB ở Ban Mê Thuột . Chúng tôi,ngày đêm ở ngoài mặt trận cùng đồng đội chiến đấu để bảo vệ cho đời sống an bình của đồng bào thì ở hậu  phương,trong thành phố Huế thân yêu , rất nhiều lần một số binh sĩ vô kỷ luật đã vào quán ăn của Ba Mạ tôi ăn uống,đòi phục vụ tối đa và  khi ra về trả tiền bằng một qủa lựu đạn đã mở chốt an toàn và bỏ vào trong một cái lỵ Mạ tôi sợ qúa và phải qùy lạy mấy anh , xin mấy anh cứ đứng dậy ra đi và lạy mấy anh trăm ngàn lạy xin mang trái lựu đạn đi kẻo nó nổ thì chết cả nhà. Một lần khác thì sau khi ăn uống xong cả bọn giả bộ say sưa, rút súng ra bắn lộn rồi tất cả bỏ chạỵ Ba mạ tôi vô cùng sợ hãi và ngán ngẩm tình đời nên đã nhiều lần có ý dẹp tiệm...

             Không những chỉ có lính tráng mà ngay cả một vài  sĩ quan có học nhưng không có hạnh, bản chất xấu xa, cũng có những hành động tồi tệ làm nhơ danh Quân Đội, không thể chấp nhận được.

Còn nhớ Tết Mậu Thân năm 1968, tôi được biệt phái qua Cảnh Sát Dã Chiến của Khối Yểm Trợ Võ Trang Tổng Nha Cảnh Sát và theo Chiến Đoàn Đặc Nhiệm CSDC ra Huế để ổn định tình hình sau khi Quân ta đã tái chiếm Thành Phố . Chiến Đoàn được chỉ huy bởi Đại Úy Biệt Động Quân Nguyễn văn Biên , là một bạn học cũ của tôi  ở trường Nguyễn Tri Phương. Chiến Đoàn dừng lại Đà Nẳng huấn luyện kỹ thuật chuyên môn về thanh lọc và chờ lệnh, tôi nóng lòng muốn biết tin gia đình nên xin phép Đại Úy Biên về Huế trước chờ đơn vị.  Tôi mượn chiếc xe Honda 67 của anh tôi và chạy bay về Huế không kể hiểm nguy đang chờ chực dọc đường  không một bóng người hay xe cộ qua lại.Vào nhà thấy cảnh  nhà tan hoang,trống trơn ,tủ gương có cẩn xà cư,tủ gỗ đứng đều bị đập phá bể tan tành,tôi ngạc nhiên hỏi ba tôi :

          - Ba , con nghe nói là VC chưa chiếm được khu phố mình , mới đi lảng vảng ngoài cửa thì đã bị dội bom qúa  nên rút vào Thành Nội cố thủ  mà nhà minh còn nguyên vì không trúng bom ,rứa thì vì răng mà  nhà mình tan tành hết như ri!  ???

Ba tôi nói :

- Ừ ! họ chưa vô nhà mình được , họ mà vô rồi thì thằng Xứng ,em con hay Dượng Ngữ chi cũng chết hết vì ai cũng là Sĩ Quan Quân Đội ở Đà Nẵng về ăn Tết cả. Mỹ thả bom, VC rút vô trong thành, ba mạ chạy qua trường Kiểu Mẫu  lánh nạn thì bà con thấy Cảnh Sát Dã Chiến của ông Đại Úy Biệt Động Quân  đem xe tới  nhà mình chở hết những cái chi có thể chở được như 700 thùng bia và nước ngọt, các đồ có thể ăn được hay bán được. Cái chi không chở thì phá ra xem có tiền vàng chi không, như 2 cái tủ mà con thấy đây. Con mà về đây trước mấy ngày thì thấy nhà mình như một bãi chiến trường ,tràn ngập rác rưởi, giấy má, hình ảnh,album  bí xé vất lung tung và tiền bạc cắc  đổ đầy nhà họ không thèm lấỵ Chừ rứa là nhà mình không còn hình ảnh chi nữa cả.

 

Tôi đứng lặng người nhìn lại bộ đồng phục màu hoa đất CSDC mà mình đang mặc, lòng phiền muộn miên man khi nghĩ đến tên người bạn học cũ,tuy không cùng lớp nhưng cũng cùng trang lứa, cùng trường học tuổi hoa niên và bây giờ lại cùng chung một màu áo .....Mai mốt đây làm răng mà nhìn mặt nhau cho được hè ???.

 

 

Rồi sang năm 1969, khi tôi trở về lại quân đội ,đang lặn lôi hết chiến trường đẫm máu  này đến chiến trường khốc liệt khác trên vùng Cao nguyên Kontum, Pleiku,Banmêthuột và em tôi ngày đêm hành quân trong núi rừng Quãng Ngãi thì cũng ở Huế một ông bạn khác của em tôi lại muối mặt làm điều xằng bậy.    Khi còn là học trò cùng  học với em tôi, cũng thường đến nhà chơi, ăn uống vui đùa ngủ nghê với em tôi, một thưa bác bác, hai thưa  anh. Thế mà thời buổi loạn ly, đem bạn bè, lính tráng đến khách Sạn Hương Giang ( của Ba tôi và công ty, do ba tôi chủ trì)  ăn uống không trả tiền rồi sai lính tráng tới quầy trả tiền hỏi bác Lạc Thành cho Thiếu Tá mượn thêm 10 ngàn đồng tiêu chơi.  Đúng là thái độ của một thằng ăn cướp vô học chứ không xứng đáng mặc áo lính, nói chi là một sĩ quan chỉ huy,tốt nghiệp tại một quân trường nổi tiếng. Ba tôi giận qúa,nhất định không đưa tiền,, Thiếu tá nhà ta bèn rút súng Colt 45 ra bắn ... mấy phát lên trần nhà rồi bỏ đị

 

Kể lại những chuyện này đây, tôi không có ý bôi  lọ Quân Đội miền Nam thân yêu của chúng ta mà tôi là một thành viên cho đến ngày mất nước và cùng đồng đội chia sẻ nhiều hệ lụy đau buồn. Nhưng phải viết lại để chúng ta suy gẫm,đây cũng là một trong muôn ngàn nguyên nhân làm cho chúng ta thua trận, đất nước về tay những người Cọng Sản và chúng ta phải sống lưu vong ở xứ ngườị

             Sau ngày 30-4-1975, ba thằng con trai lớn của ba mạ tôi đi ở tù Cải tạo khắp ba miền Nam Trung Bắc không biết ngày về.Tài sản còn giữ được là cái xác nhà Lạc Thành  còn  Khách Sạn Duy Tân đang xây dựng dở dang ( tài sản của Công Ty Hương Giang) ở trước Ty Cảnh Sát Thừa Thiên thì bị chính quyền mới tịch thu, và sau đó san bằng để xây dựng thành Nhà Hát Lớn của Thành Phố Huế gần 30 năm naỵ

 

             Để kiếm sống, tuy đã lớn tuổi,mạ tôi cũng cố gắng nấu mấy nồi chè đậu xanh, đậu ván, bọc lọc,đậu trắng, đậu đỏ đặt trên một cái bàn dài và  vài ba cái ghế thấp như mấy cái đòn phía trước nhà. Nhờ những nồi chè đó mà các con tôi, các con của anh và em tôi, nói chung là các cháu nội ngoại ở Huế hơn cả chục đứa,có cơm ăn,được tiếp tục học hành cho đến ngày chúng tôi từ các miền rừng núi lếch thếch trở vệ

             Trước khi đi Mỹ theo diện H.O , đứa con trai tôi vừa khóc với Mạ tôi  vừa nói mếu máo:

             " Mệ ơi ! mấy đứa con còn sống đến ngày nay  và chừ được đi Mỹ là nhờ mấy nồi chè của Mệ đó. Mệ ở lại, ráng giữ gìn sức khỏe, chúng con không bao giờ quên ơn Ôn Mệ mô. Chúng con sẽ thay phiên nhau trở về thăm Ôn Mệ"

             Tôi được biết nhờ bán chè mà mạ tôi có tiền giúp thêm mua gạo và đồ ăn cho vợ con mấy anh em tôi và những ngày mưa, ế ẩm, chè bán không hết thì mấy đưa cháu của mệ nhờ ăn chè  còn lại mà đỡ đói, mà lớn lên.....

 

             Ba Mạ tôi có tất cả 10 đứa con còn sống ( 6 trai, 4 gái) ,một em trai tôi đã mất khi đi tản cư vì bị sơn lam chướng khí và đói khát khi mới ra đời có mấy tháng. Năm đứa vượt biên ( 3 trai ,2 gái) năm lần ở năm nơi khác nhau . Đứa ra đi từ Cửa Thuận An Huế, đứa từ Cần Thơ,Rạch Giá, đứa thì vượt biên đường bộ qua Miên rồi đến Thái và cuối cùng tất cả nhờ Trời Phật độ, nhờ phước đức ông bà cha mẹ, tất cả đều thành công và đến Mỹ an toàn. Ba anh em trai đầu chúng tôi cũng nhờ Trời Phật sau 6,7,8 năm cũng đều lành lặn trở về .Đến khi có chương trình H.O , biết  mấy  gia đình anh em chúng tôi sắp xa nhà, ba mạ tôi vừa mừng vừa buồn bã. Nhiều khi  Mạ tôi ngồi rơm rớm nướ mắt rồi hỏi bọn tôi :" Nì nghe mấy con đi thì mạ cũng mừng , nhưng mấy đứa con trai bỏ đi hết rồi thì ba mạ ở với ai ??? Ai hương khoái ?? Ai chạp mồ chạp mã??".

             Tôi cũng đành nói cho qua :" Mạ ơi ! bọn con cứ tạm đi cái đã, cho mấy cháu có tương lai , thế nào rồi 5, 10 năm ,yên ổn rồi bọn con cũng về với Ba Mạ"..

             Có lần Mạ tôi vừa cười vừa nói vui :

            "Mấy con nì ! trong xóm Thượng Tứ mình có nhiều người thương thì nói , mạ có 8 đứa con ở bên Mỹ thiệt là tốt phước; nhưng cũng có vài người họ nói  ba mạ vô phước, ăn ở răng mà con cái bỏ đi hết, để tuổi già hai ông bà già bơ vơ một mình, vì hai đứa con gái ở với chồng trong Saìgon không chịu về Huế."

           

 

 Trước ngày đi Ba mạ tôi kêu mấy anh em và các cháu tới dặn dò :

             "Nì các con các cháu qua bên nớ ráng làm ăn, học hành cho nên người .Trước hết là cho tương lai  bản thân của các cháu được sung sướng ,chơ chừ Ôn Mệ già rồi không trông mong chi nữa.  Nhớ để dành  tiền khi có cơ hội là  về thăm Ôn Mệ nghe. Từng tuổi ni rồi, ôn mệ không sợ chết mà chỉ buồn là khi nằm xuống không thấy mặt đứa mô hết mà thôi..."

             Ba tôi nói  còn Mạ tôi chỉ lấy tay chùi nước mắt....mãi thiệt lâu sau mới cất tiếng:

             " Ba dặn dò các con  các cháu rồi, chừ Mạ chỉ dặn dò các con có một chuyện là qua Mỹ làm chi thì làm mà nhớ là đừng buôn bán tiệm ăn nữa vì nghề ni phí phạm của Trời và nhất là sát sanh nhiều qúa Ba mạ đã nói nhiều lần rồi nhưng chừ dặn lại lần cuối : Đừng mở tiệm ăn nữa. Mấy mươi năm qua, ba mạ đã thấy trước mắt rất nhiều người cùng nghề,về sau cuối đời cực khổ, con cháu đói rách,điêu đứng, tang thương. Có đứa đi đạp xích lô, thậm chí có đứa đi ăn xin nữa. Ba mạ nghiệm ra là chỉ vì mình phí phạm của trời cho và sát sinh nhiều quá. Không biết bao nhiêu đồ ăn thừa mứa,nhiều khi có nhiều thứ chưa có ai đụng đủa rứa mà cũng đem đi đổ thùng rác ,thùng nước mã cho heo ăn. Trong khi đó không biết bao nhiêu người đói khổ không có một hột cơm mà nuốt vô bụng chơ nói chi đến chuyện thịt thà tôm cá mà mình lại đem đi đổ.Người khác thì bán cả nước mã để lấy tiền, mạ thì đem nước mã cho bà con có nuôi heo, nhưng răng trong lòng cũng không yên, cứ áy náy hoàị

 

             Rồi đến chuyện sát sinh, một ngày tiệm nhà mình cắt cổ  biết bao nhiêu con gà con vịt , nhổ lông bao nhiêu con chim bồ câu,chim mỏ giác , đập đầu bao nhiêu con cá còn sống,luộc bao nhiêu con tôm ,chặt làm hai làm tư bao nhiêu con cua, thiệt là không kể xiết tội lỗi.Tuy chính mình không tự tay mình làm nhưng người khác làm theo  lệnh của mình vì lợi lộc cho mình thì tội mình phải mang, phải trả...

             Các con thử nghĩ mà coi, nếu mình tin Phật , theo Phật thì con sâu con kiến ,con cá ,con trâu, con bò , con người chi cũng là một sinh vật như nhau . Biết đâu đó là kiếp trước hay kiếp sau của mình ?? Biết đâu đó là anh em thân thuộc của mình tiền kiếp hai mai sau trong vòng Luân Hồi miên viễn ???     Rứa mà ,con cá đang tươi rói rói thì lấy cái chày đập vào đầu nhảy đành đạch. Một mớ tôm xanh mướt phút chốc trở thành đỏ hồng cả trăm con trong nồi nước nóng. Con ếch dù có chấp tay lạy như tế sao cũng không thoát khỏi chặt đầu lột da. Con thỏ cũng cùng chung số phận trước khi nằm trong nồi hầm với rượu chát. Có một lần ba mạ thấy con chim mỏ giác bị nhổ lông rồi mà cứ vùng chạy vài bước... Từ đó ba mạ đã có ý định bỏ bán ăn và tu tâm dưỡng tánh hơn nữa  mong muốn nói điều ni với các con từ lâu. Các con nghe theo lời  ba mạ là ba mạ vui hơn là cho ba mạ  thứ chi hết."

 

             Nhớ lời mạ dặn,tôi qua Mỹ làm đủ thứ nghề để mưu sinh: đưa báo, viết báo,đưa cơm tháng, làm thợ nhà in,chùi dọn văn phòng kể cả chùi nhà vệ sinh,  cắt chỉ trong sốp may,làm nhân viên thư viện, v. v. Vợ tôi có khiếu  và thích nấu ăn , lại cũng đã có một chút vốn liếng , thấy bè bạn  mở tiệm phở, tiệm ăn  thành công đôi lúc cũng có ý ham đua đòi, nhưng nhớ lời Mạ dặn, vợ chồng chúng tôi đành cho ý nghĩ đó trôi qua. Chừ thì chồng thì đi làm công nhân cho hãng xưởng ,vợ thì mở tiệm làm đẹp cho qúy bà.

 

             Mạ ơi ! Có thể trong suốt cuộc đời con chỉ mang lại cho  ba mạ nhiều buồn lo vì con vô tài bất tướng .Đời con chỉ là một chuổi dài thất bại theo vận nước nổi trôi, con chưa hề mang lại cho Ba mạ điều chi vui sướng hay niềm hãnh diện nào cả. Giờ đây ở nơi quê nhà các con mong Ba Mạ sẽ mỉm cười khi biết rằng ở nơi xa các con luôn nhớ lời Ba Mạ dặn dò....