Tin Buồn
Ở lứa tuổi chúng ta
Tin này rồi thế nào cũng đến
Những người bố lần lượt chia tay
Những người mẹ già nua nằm xuống
Tin Mẹ Bạn mất đi
Tôi xốn xang vô hạn
Tôi đọc được trong tâm
Nỗi đớn đau quá lớn
Những điều bạn không nói
Bạn dấu sau nụ cười
Bạn chuyên môn chia dùm buồn cho người
Mà không muốn ai chia dùm cho Bạn
Quê hương xa quá phải không
Người ta đi chỉ mười bảy tiếng chờ trông
Mà bạn đi hoài nửa đời không tới
Biết Mẹ bên kia đợi chờ mòn mỏi
Bạn đành cắn răng xin lỗi Mẹ hiền
Bạn đã bao đêm
Nhớ thương chất ngất
Những ngày bé thơ lúc giật mình thức giấc
Mẹ quạt nồng cho bạn đêm hạ oi nồng
Mẹ keó chăn ấp cho ấm bạn mùa đông
Mẹ lặn lội tìm thăm lúc bạn đang nằm giữa rừng hiu hắt
Bạn ứa nước mắt
Nhìn dáng Mẹ còng lưng
Trời vào thu có gió lạnh rưng rưng
Tóc Mẹ khô cằn không buồn bay theo gió
Mẹ xoay xở cho bạn khi bạn trở về thống khổ
Từ những ngày nổi trôi với vận nước đảo điên
Bạn ra đi lòng gói ghém tình Mẹ vô biên
Lòng thầm biết đi là đi mãi mãi
Lúc không ngờ tới
Cứ nghĩ rằng Mẹ sẽ sống trên quê hương
Như xưa kia , dù xa vời vợi
Cho con còn một nơi chốn để tìm về
Cho con nằm mơ những lúc nhớ thương quê
Cho con thắp chút lửa tin yêu
Những hôm lòng chùng xuống nhất
Bạn thân mến ơi
Tôi mong bạn có rất nhiều nước mắt
Để cuốn đi những đau đớn trong lòng
Tôi muốn bạn biết rằng
Tôi ở đây cũng đau như bạn
Bởi vì nỗi đau của chia ly
Những tâm hồn nhạy cảm đều nghe được
Bởi vì nỗi đau của đoạn lìa
Nằm trong tất cả chúng ta từ muôn kiếp trước
Xa xôi quá làm sao con vuốt mắt
Mẹ có thấy con đang bước nhẹ về
Nắm đôi bàn tay xương xẩu thương yêu
Con muốn nói mà lời không cất tiếng
Tôi chia buồn cùng bạn
Như chia buồn với tôi
Mong Mẹ vui cõi trời
Quên được hết ngậm ngùi
Quên tháng ngày chờ đợi
Con Mẹ cuối phương trời
Hãy khóc đi Bạn ơi
Khóc thật nhiều đi thôi
Chỉ một lần trong đời
Thương Mẹ biết sao nguôi
Đặng Lệ Khánh